Thứ Hai, 12 tháng 12, 2016

Cuộc di cư của các triệu phú trên thế giới

Nghiên cứu trên dựa trên thống kê tài sản, khảo sát, phỏng vấn với các chuyên gia về nhập cư, các hãng quản lý tài chính và số liệu về visa. Đây là năm thứ 3 New World Wealth công bố báo cáo này.

Năm 2015, 10.000 triệu phú đã rời khỏi Pháp, trong khi Mỹ đón thêm 7.000 người, báo cáo của hãng nghiên cứu tài sản toàn cầu New World Wealth cho biết.

Paris (Pháp) là thành phố có số người thu nhập cao rời đi nhiều nhất, với 7.000 người. Con số này tương đương 6% triệu phú hiện sống tại đây. Phần lớn triệu phú Paris chuyển tới Anh, Mỹ, Canada, Australia và Israel.
cuoc-di-cu-cua-cac-trieu-phu-the-gioi
Paris là thành phố có số triệu phú rời đi nhiều nhất. Ảnh: Reuters
Ở Trung Quốc, 9.000 triệu phú (tương đương 1% cả nước) đã rời nước này năm ngoái. Trong khi đó, 6.000 người đã đi khỏi Italy, 4.000 rời Ấn Độ và 3.000 rời Hy Lạp.
"Số người rời đi từ Ấn Độ và Trung Quốc không đặc biệt đáng lo ngại. Do các nước này sản sinh triệu phú mới còn nhiều hơn để mất. Một khi chuẩn mực sống tại đây được nâng cao, người giàu sẽ lại quay về thôi", báo cáo cho biết.
Ở chiều ngược lại, Australia đã đón thêm 8.000 triệu phú năm ngoái. Con số này của Mỹ là 7.000 người và Israel là 4.000 người.
Báo cáo cho biết các triệu phú rời quê hương là một "tín hiệu xấu" cho quốc gia đó. "Triệu phú là nhóm người đầu tiên rời đi. Do họ có đủ điều kiện, không như tầng lớp trung lưu", báo cáo giải thích. Việc này cũng sẽ ảnh hưởng xấu đến kinh tế địa phương, do rất nhiều người giàu là chủ doanh nghiệp, đóng góp lượng lớn việc làm và nộp khá nhiều thuế.

Những đại gia thủy sản ở miền Tây 'ngã ngựa'

Kinh doanh thua lỗ, tiêu xài hoang phí, vay nợ cả nghìn tỷ đồng khiến nhiều đại gia thủy sản ở Đồng bằng sông Cửu Long liên tiếp vỡ nợ hoặc vướng vào vòng lao lý.


1. Phan Bá Tòng - Thủy sản Thiên Mã
Xuất thân từ gia đình khá giả ở Cà Mau, Phan Bá Tòng (42 tuổi) được học hành chu đáo, đặc biệt rất giỏi tiếng Anh. Khoảng năm 2000, ông phục vụ cho thương nhân người Mỹ trong lĩnh vực xuất nhập khẩu thủy sản. Là người tài giỏi, nhanh nhẹn nên Tòng được đề nghị hợp tác mở đại lý cung cấp hàng thủy sản sang Mỹ, chủ yếu là cá tra, basa phi lê. Nhờ tài sắp xếp đầu vào ổn định, chi phí cạnh tranh, các sản phẩm của ông được xuất qua Mỹ ngày một nhiều. Tiếp đó, một số chủ nhà máy chế biến cá tra xuất khẩu hợp tác tốt và đứng ra đỡ đầu cho ông làm ăn. Từ đó cánh cửa mới được mở ra cho đại gia thủy sản Cần Thơ này.
nhung-dai-gia-thuy-san-mien-tay-nga-ngua
Đến năm 2005, ông Tòng thành lập Công ty TNHH xuất nhập khẩu thủy sản Thiên Mã. Làm ăn thuận lợi, lại có uy tín nên ông được sự hậu thuẫn của nhiều ngân hàng. Từ đó, ông lần lượt xây 3 nhà máy chế biến thủy sản; 12 trang trại nuôi trồng khép kín quy mô 100 ha, đảm bảo nguồn nguyên liệu 40.000 tấn mỗi năm. Báo cáo của ngành chức năng cho thấy, những lúc cao điểm công ty của ông xuất khẩu 50-70 triệu USD một năm, giải quyết việc làm cho 3.000-4.000 công nhân...
Cũng chính từ việc “ăn nên làm ra” này mà ông bắt đầu thói tiêu sài hoang phí, như tậu siêu xe Hummer H2 từ mỹ, biển số 3333 và chiếc ôtô Camry biển 9999. Đặc biệt, ông còn “xài tiền như nước” nên mỗi lần đi tiếp khách đều có rất nhiều "chân dài" phục vụ đàn hát. Một lần, doanh nghiệp đàn anh ở Tây Đô mời về nhà nhậu, ông điều ôtô 16 chỗ chở hơn chục ca sĩ (nửa đoàn cải lương ở miền Tây) đến hát hò và phục vụ rượu bia với tiền "boa" hậu hĩnh.
Đến 2010, ngành cá tra Việt Nam bước vào giai đoạn khủng hoảng, công ty của Phan Bá Tòng cũng nằm trong vòng xoáy khắc nghiệt này. Vì nợ ngân hàng số  tiền lớn lại chịu lãi suất cao nên tình hình tài chính của Thiên Mã mất cân đối. Đã thế, ông còn vay vốn mới thêm để trả nợ cũ nên ngày càng chìm trong nợ nần. Cuối 2012, Thiên Mã tiếp tục thua lỗ, mất khả năng thanh toán khoản nợ gần 600 tỷ đồng của các ngân hàng ở Cần Thơ, Hậu Giang và các doanh nghiệp, người dân nuôi cá… Cùng lúc ông còn kêu gọi các nhà đầu tư, công ty mua bán nợ tham gia tái cấu trúc; đề nghị các ngân hàng cho khoanh nợ nhưng tới nay tình hình tài chính không hề cải thiện.
Vì nợ tới 700 tỷ đồng và mất khả năng thanh toán, chiều 31/3, ông Tòng cùng Kế toán trưởng Công ty Thiên Mã đã bị Cục cảnh sát Kinh tế (C46, Bộ Công an) bắt giữ.
2. Lâm Ngọc Khuân – Thủy sản Phương Nam
Là một doanh nhân có tiếng, lại được nhiều tổ chức tín dụng tin tưởng nên ông Lâm Ngọc Khuân, nguyên Chủ tịch HĐQT Công ty cổ phần chế biến thực phẩm Phương Nam (Sóc Trăng) đã chỉ đạo nhân viên của mình dùng nhiều chiêu trò để “rút ruột” ngân hàng.
Cụ thể, từ năm 2008 đến cuối năm 2012, ông Khuân đã chỉ đạo lập khống, nâng số liệu hàng tồn kho tôm đông lạnh để thế chấp rút tiền 5 ngân hàng. Khi làm thủ tục vay, Công ty Phương Nam đều phải cam kết "chỉ để mua tôm nguyên liệu, trả lương công nhân, mua thiết bị, nâng cấp sửa chữa và thực hiện hợp đồng xuất tôm". Tuy nhiên, phần lớn các khoản vay từ hàng chục đến hàng trăm tỷ đồng ở các ngân hàng đều bị sử dụng sai mục đích.
nhung-dai-gia-thuy-san-mien-tay-nga-ngua-1
Tổng số tiền Phương Nam vay nhiều ngân hàng lên tới trên 16.000 tỷ đồng. Trong đó, hơn 9.789 tỷ đồng được cho là sử dụng sai mục đích gồm tiền trả nợ vay trên 9.594 tỷ; kinh doanh bất động sản, liên doanh - liên kết đầu tư với công ty KM Phương Nam 142,7 tỷ; còn lại ông Khuân chiếm đoạt trên 52 tỷ đồng.
Theo cơ quan điều tra, do kinh doanh thua lỗ liên tục 5 năm dẫn đến mất khả năng thanh toán, ông Khuân đã chỉ đạo con gái và thuộc cấp lập hồ sơ khống để tiếp tục vay tiền. Trong 19 báo cáo tài chính khống thể hiện kết quả kinh doanh có lãi để gửi ngân hàng và ngành thuế do nguyên kế toán của Thủy sản Phương Nam là Lâm Minh Mẫn trình, ông Khuân ký duyệt 13 bản, con gái Lâm Ngọc Hân 4 bản, và phó giám đốc Trịnh Thị Hồng Phượng 2 bản. Ngoài ra, nhóm này còn lập báo cáo xuất, nhập, tồn kho tôm đông lạnh khống để nâng giá trị từ 123 tỷ đồng lên 747 tỷ đồng và sử dụng một bộ chứng từ mua tôm nguyên liệu để sao y ra nhiều bản đưa vào hồ sơ thế chấp.
Đối với căn biệt thự lớn nhất Sóc Trăng nằm cạnh Thủy sản Phương Nam, ông Khuân lấy tiền vay của ngân hàng để xây dựng với mục đích làm văn phòng công ty nhưng sau đó sang tên cho vợ và bà Mỹ được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng nhà, đất. Trong thời gian này, nguyên Chủ tịch Công ty Phương Nam đã yêu cầu kế toán với con gái chi tạm ứng trên 71 tỷ đồng nhưng chỉ hoàn hơn 65 tỷ thể hiện nội dung chủ yếu là tiếp khách và đi công tác nước ngoài, còn lại gần 6 tỷ không quyết toán, chiếm đoạt rồi bỏ trốn.
Kết quả trưng cầu giám định tài chính cho thấy từ năm 2008 đến 2012 Thủy sản Phương Nam thua lỗ trên 996 tỷ đồng và tổng tài sản thế chấp chỉ giá trị gần 640 tỷ đồng. Kết luận điều tra cũng xác định, nguyên Chủ tịch Công ty Phương Nam với con gái và thuộc cấp lừa đảo, chiếm đoạt tài sản trên 471 tỷ đồng; Mẫn và Phượng cùng các đồng phạm giúp sức cho ông Khuân lừa đảo, chiếm đoạt trên 720 tỷ đồng.
Bế tắc, cha con ông Khuân đã bỏ trốn ra nước ngoài mặc cho các tổ chức tín dụng tự xử lý khoản nợ gần 1.700 tỷ đồng. Hiện ông bị Bộ Công an phát lệnh truy nã quốc tế, còn 25 cán bộ của các ngân hàng bị tòa cấp sơ thẩm tuyên từ 2 đến 14 năm tù.
3. Phạm Thị Diệu Hiền - Thủy sản Bình An
Khởi nghiệp cách đây gần 20 năm tại Sóc Trăng với nghề kinh doanh gỗ, bà Phạm Thị Diệu Hiền, Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc Bianfishco nhanh chóng trở thành một trong những đại gia lớn ở Đồng bằng sông Cửu Long và cũng trở thành con nợ lớn nhất vùng này khi cơ quan chức năng vào cuộc và phát hiện Công ty cổ phần thủy sản Bình An và bản thân bà Diệu Hiền đã nợ nần chồng chất và mất khả năng thanh toán với số tiền lên đến cả nghìn tỷ đồng.
nhung-dai-gia-thuy-san-mien-tay-nga-ngua-2
Cụ thể, cuối năm 2012, cơ quan chức năng phát hiện Bianfishco là con nợ của 10 ngân hàng thương mại với tổng dư nợ lên đến 1.300 tỷ đồng. Trong tổng nợ nói trên, có trên 1.200 tỷ là khoản nợ của Bianfishco, số còn lại là nợ của Công ty TNHH Xây dựng & Thương Mại Diệu Hiền và cá nhân bà Phạm Thị Diệu Hiền.
Không chỉ gánh số nợ ngân hàng lên đến hàng nghìn tỷ đồng, Bianfishco còn nợ tiền cá nông dân 264 tỷ đồng và khoản nợ thuế khoảng 11,5 tỷ đồng.
Khi khả năng thanh toán không còn, bị đòi nợ ráo riết, bà Diệu Hiền đã lẳng lặng sang Mỹ với lý do chữa bệnh. Ông Trần Văn Trí, chồng bà Diệu Hiền và là người được bổ nhiệm và ủy quyền bà làm Tổng giám đốc Bianfishco. Cũng từ lúc này, công ty của bà đã được Ngân hàng cổ phần Sài Gòn - Hà Nội đồng ý rót vốn và ký cam kết bảo lãnh để giải chấp tài sản bảo đảm.
Một trong những tài sản được giải chấp có 25 triệu cổ phần do bà Phạm Thị Diệu Hiền (vợ ông Trí) đứng tên sở hữu. Số cố phần này sau đó được chuyển cho SHB để ngân hàng này nắm giữ 50% vốn điều lệ của Bianfishco (thay thế bà Hiền) và trở thành cổ đông sáng lập của Công ty Bình An.
Về phía VDB cũng cam kết tạo điều kiện để Bianfishco thay đổi giấy đăng ký kinh doanh với tên người đại diện theo pháp luật là ông Trần Văn Trí đồng thời đề nghị Sở Kế hoạch và Đầu tư thành phố Cần Thơ ghi nhận SHB là cổ đông nắm giữ 50% của Bianfishco.
Cho tới nay mặc dù công ty đã được điều hành bởi chủ sở hữu mới nhưng tình hình kinh doanh vẫn chưa mấy sáng sủa. Những chủ nợ của bà Hiền vẫn chưa thấy hy vọng tìm lại số tiền của mình. 
Bên cạnh những đại gia đình đám “ngã ngựa”, ngành thủy sản cũng còn chứng kiến hàng chục doanh nhân vào vòng lao lý với cáo buộc lừa đảo chiếm đoạn tài sản… 
Điển hình như ông Nguyễn Hữu Thành (nguyên Tổng giám đốc Công ty cổ phần thực phẩm Đại Dương) bị bắt khi doanh nghiệp nợ cả gốc lẫn lãi của VDB khoảng 55,5 tỷ đồng. Hay ông Huỳnh Minh Trung (nguyên Giám đốc Công ty TNHH Thủy sản Nhật Đức, Cà Mau), Trần Tấn Hải (nguyên Giám đốc Công ty TNHH chế biến và xuất nhập khẩu Việt Hải), Phan Minh Nhật (Phó giám đốc Công ty TNHH chế biến thủy sản Minh Châu) cũng rơi vào vòng lao lý vì tội danh lừa đảo chiếm đoạn tài sản.

Từ người xây nhà nghỉ tới ông chủ chuỗi khách sạn Four Seasons

Tuy nhiên, ông lại có bản năng có thể nhận biết được khách hàng muốn gì và phải làm gì để thỏa mãn nhu cầu của họ.

Isadore Sharp - nhà sáng lập chuỗi khách sạn Four Seasons chẳng biết gì về ngành này khi bắt đầu kinh doanh năm 1961.

Ví dụ, để thiết kế một căn phòng yên tĩnh tuyệt đối, ông yêu cầu hệ thống ống nước không được đặt sát lớp bê tông. Hay để cá nhân hóa tối đa dịch vụ, ông yêu cầu mọi nhân viên đáp ứng tức thì nhu cầu của khách khi họ cần.

Sự cam kết về chất lượng dịch vụ đã trở thành nét đặc trưng của chuỗi khách sạn Four Seasons (Canada). Ông trùm 84 tuổi này hiện vẫn giữ chức Chủ tịch, quản lý 96 khách sạn và khu nghỉ dưỡng ở 41 quốc gia trên thế giới. Doanh thu hằng năm của Seasons là 4 tỷ USD.
Dưới đây là chia sẻ của Sharp về quá trình khởi nghiệp, được đăng trênFortune:
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ dấn thân vào kinh doanh. Bố mẹ tôi là dân di cư, từ Ba Lan đến Isarel hồi thập niên 20. Sau đó lại tới Canada, rồi sinh ra tôi năm 1931. Phố buôn bán ở Toronto thời đó quy tụ rất nhiều người Do Thái. Bố tôi làm trong ngành xây dựng, còn mẹ tôi nhận khách đến thuê nhà. Nếu có bất kỳ ai thích căn nhà của chúng tôi, mẹ tôi sẽ không chần chừ bán. Vì thế, chúng tôi đã chuyển nhà tới 15 lần khi tôi mới 16 tuổi.
tu-nguoi-xay-nha-nghi-den-ong-chu-chuoi-khach-san-four-seasons
Isadore Sharp từng là kỹ sư xây dựng, trước khi chuyển sang kinh doanh khách sạn. Ảnh: Fortune
Vào mùa hè, tôi thường đi làm ở công trường với bố và khá hứng thú với công việc này. Tôi đã tới Học viện Ryerson ở Toronto và học về kiến trúc, vì nghĩ rằng xây dựng rất có thể là nghề nghiệp của mình sau này. Sau khi tốt nghiệp, tôi làm chung với bố.
Cuộc sống của chúng tôi có không ít sự trùng hợp ngẫu nhiên. Năm 1955, một người bạn của tôi quyết định xây dựng một nhà nghỉ nhỏ và thuê tôi thi công. Tôi đã nghĩ rằng, nếu một nhà nghỉ ở gần cao tốc còn kinh doanh phát đạt thì tại sao trong thành phố lại không thể? Vì vậy, tôi quyết định sẽ xây một nhà nghỉ ngay trung tâm thành phố và mất 5 năm để thuyết phục mọi người đầu tư vào dự án này.
May mắn thay, anh rể của tôi, bạn bè của anh và bố tôi đã tích cóp đủ 90.000 USD. Tôi vay thêm 125.000 USD từ Ngân hàng Nova Scotia và huy động phần còn thiếu từ Cecil Forsyth - người đứng đầu hãng bảo hiểm Great-West Life. Chi phí xây dựng lên tới vài triệu USD.
Ban đầu, chúng tôi tính giá 10-12 USD một phòng một đêm. Con số này khá nhỏ so với hiện tại. Vì không có kiến thức về kinh doanh khách sạn, tôi đã thuê một người quản lý. Đối với tôi, đây như một thương vụ bất động sản thôi, xây nhà nghỉ rồi có thể bán nó cho người khác.
Tuy nhiên tôi biết rằng mình muốn nó sẽ trở thành như thế nào, về cả phong cách và thiên nhiên xung quanh. Tôi nghĩ rằng chúng tôi nên chào đón và đối xử với khách hàng như những người khách vẫn hay đến chơi nhà. Với thay đổi này, nhà nghỉ dần thu về những thành công lớn. Vì vậy, tôi quyết định sẽ mở cái thứ hai. Lần này sẽ phải là một khu nghỉ dưỡng với 200 phòng ở ngoại ô Toronto.
Vào thời điểm đó, thu nhập của tôi còn không đủ để trang trải chi phí sinh hoạt gia đình ngày một tăng cao. Tuy nhiên, Ngân hàng Nova Scotia đã cho tôi vay 600.000 USD. Great-West Life, các công ty thế chấp và đối tác cũng làm tương tự. Chúng tôi đã đặt tên nó là Inn on the Park. Khu nghỉ dưỡng này cũng bắt đầu thu về lợi nhuận tốt.
Để ăn mừng, tôi và vợ mình - Rosalie quyết định sẽ đi nghỉ dưỡng ở châu Âu. Hồi đó là năm 1963, chúng tôi có ngân sách khá eo hẹp nên đã quyết định sẽ chi trả mức giá trung bình. Một tối sẽ nghỉ lại ở khách sạn tệ nhất và đêm tiếp theo chọn khách sạn tốt nhất. Ở London (Anh), chúng tôi nghỉ lại Dorchester và hoàn toàn bị chinh phục.
Sau khi trở lại Toronto, tôi tình cờ gặp một người thợ làm việc cho Robert McAlpine - công ty sở hữu Dorchester. Mối liên hệ đó đã dẫn đến một hợp đồng xây khách sạn ở London, và chúng tôi là người điều hành.
Inn on the Park London khánh thành năm 1970 và được bình chọn là khách sạn tốt nhất ở châu Âu sau một năm hoạt động. Tất cả là nhờ chúng tôi đã xây dựng đẳng cấp phục vụ khác biệt so với đối thủ.
Tuy nhiên, mọi việc không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Năm 1974, chúng tôi ký hợp đồng xây khách sạn trị giá 25 triệu USD ở Vancouver. Thật không may, giá cả bất ngờ tăng cao và chúng tôi không thể kiểm soát các con số. Chủ sở hữu khu đất đó là ba tập đoàn. Tôi nói với họ rằng mình không đủ tiền hoàn tất công trình và cũng chưa thể trả khoản thuê đất vẫn đang nợ họ.
Ba công ty trên đã sửa lại thỏa thuận và cho phép tôi vay thêm tiền để hoàn thiện khách sạn. Kinh nghiệm này đã dạy tôi một bài học rằng rủi ro tài chính liên quan tới xây dựng và sở hữu khách sạn là rất lớn. Đó cũng là lúc tôi quyết định sẽ chuyển từ ngành xây dựng sang kinh doanh khách sạn.
Năm 1986, tôi quyết định làm IPO cho công ty. Mọi thứ diễn ra trơn tru cho đến năm 1990, khi Iraq đánh Kuwait và phương Tây chìm sâu vào suy thoái. Việc kinh doanh tại Mỹ của chúng tôi xuống dốc, lợi nhuận ròng giảm từ 17 triệu USD năm 1990 xuống còn 2,8 triệu USD năm sau đó. Khi nền kinh tế phục hồi, chúng tôi lại tiếp tục mở rộng quy mô.
Năm 1994, tôi quyết định bán bớt cổ phần để có thêm tài chính. Vì vậy, tôi đã bán 25% cổ phần công ty cho Hoàng tử Alwaleed Bin Talal Bin Abdul Aziz al Saud của Saudi Arabia.
Vài năm sau, hoàng tử nói chuyện này với Bill Gates. Ba chúng tôi quyết định mua lại toàn bộ cổ phiếu của công ty và rút niêm yết. Giá trị thương vụ hồi đó lên tới 3,4 tỷ USD. Tôi muốn tạo sự ổn định và chắc chắn cho tương lai, bằng việc giữ quyền sở hữu và không bao bán cổ phiếu ra bên ngoài nữa. Hiện cổ phần của tôi là 5% công ty.     
Kinh doanh có khả năng gắn kết mọi người, bất kể rào cản. Vì thương mại mang lại lợi ích cho tất cả. Thành công thực sự phụ thuộc vào việc bạn sẽ cải thiện được cuộc sống của bao nhiêu người khi cho ra đời một công ty. Và tôi tự hào nói rằng, Four Seasons chính là một trong số đó.

Quảng cáo chọn địa điểm cưới hay nhất trong tuần

Nhờ sự chi tiết của dịch vụ đặt chỗ trực tuyến, Jordan Peele và Chelsea Peretti không phải mất nhiều thời gian để lựa chọn địa điểm tổ chức đám cưới của mình nữa.


1. Booking.com - "Destination wedding"
Jordan Peele và Chelsea Peretti đang chuẩn bị tổ chức đám cưới và vẫn đau đầu lựa chọn địa điểm. Tuy nhiên, thay vì mất thời gian tham khảo thông tin từ nhiều nguồn khác nhau, cặp đôi đã có quyết định dễ dàng hơn nhờ sự trợ giúp của booking.com. Mọi thông tin về địa điểm, giá cả cũng như lịch trình đều được cập nhật rất cụ thể và tin cậy. Đây cũng chính là tính năng mới nhất của trang web có gần 1 triệu lượt truy cập này.
2. Inter-LGBT - "The Obstacle Course"
Với góc quay đặc biệt, người xem như đang được chứng kiến thái độ của cả xã hội dành cho những người thuộc giới tính thứ ba. Từ lúc còn là một đứa trẻ cho đến khi trưởng thành, chàng trai trong video đã phải đối mặt với sự xa lánh, bắt nạt của bạn bè, ánh mắt kỳ thị của người xung quanh, những giọt nước mắt của mẹ và lời mắng nhiếc của cha. Tuy nhiên, thông điệp ở cuối video "Cho đến khi xã hội tiến bộ hơn, chúng tôi sẽ không ngừng tiến về phía trước" đã xóa tan sự u ám của câu chuyện và mang lại một niềm tin dành cho những người này.
3. Porsche - "Porsche Hologram"
Sử dụng công nghệ hologram để trình chiếu, Porsche đã giúp người xem chiêm ngưỡng mẫu xe mới nhất - Porsche 911 bằng hình ảnh 3D thay vì 2D như thông thường. Video này đã thu hút hơn 13.000 lượt xem sau một ngày đăng tải.

Làm giàu từ việc nuôi heo, cắt lúa thuê

Ông Danh Bình (ấp 7, xã Vị Tân, Vị Thanh, Hậu Giang) cho biết, cách đây trên 20 năm, sau khi lập gia đình, ông được cha mẹ cho 1,5 công đất ruộng (1.500m2) để sản xuất, mưu sinh.

Từ một hộ nghèo, ông Danh Bình, người dân tộc Khmer đã trải qua nhiều năm bươn trải, tích luỹ để có cơ ngơi và thu nhập hàng trăm triệu đồng mỗi năm.

Lúc đó, các hệ thống tưới tiêu, kênh nội đồng vùng này chưa được hoàn thiện như bây giờ, nên năng suất lúa khá thấp, một năm chỉ canh tác 1-2 vụ, làm không đủ ăn.

lam-giau-tu-nuoi-heo-cat-lua-thue
Với cả trăm con heo, hai máy gặt đập liên hợp và 15 công lúa, ông Bình thu hàng trăm triệu đồng mỗi năm. 
Không cam chịu cảnh nghèo khó, vợ chồng ông quyết định đi làm thuê, làm mướn để kiếm sống. Lúc đó còn trẻ nên sung sức, ai mướn gì ông cũng làm, từ đào đất, vác lúa, làm hồ… Vì chịu khó, không sợ cực nên sau nhiều năm tích góp, ông đã để dành được chút vốn rồi bàn với vợ nuôi lợn thịt.
Lúc đầu, ông nuôi khoảng 5 con lợn thịt, sau khoảng 4 tháng, trừ chi phí lãi trên 1 triệu đồng mỗi con. Có thu nhập là vậy, nhưng gia đình ông khá tiết kiệm chi tiêu, nên mỗi năm đều mua thêm được một công đất để sản xuất. Từ đó, số ruộng đất của gia đình cũng dần dần nhiều hơn.
Không chỉ biết cách làm giàu cho gia đình, ông Danh Bình còn tạo công ăn việc làm cho trên 10 lao động ở địa phương, trung bình mỗi người thu nhập khoảng 3 triệu đồng mỗi tháng.
Có được vốn sau bao năm vất vả, với mong muốn kinh tế gia đình ngày càng vững chắc, năm 2013, ông Bình mạnh dạn mua máy gặt đập liên hợp với giá trên 600 triệu đồng để làm dịch vụ gặt lúa thuê. Không dừng lại ở đó, năm 2014 ông mua thêm một chiếc nữa với giá gần 700 triệu đồng.
Theo ông Bình, năm 2015, từ hai máy gặt đập liên hợp ông không chỉ gặt lúa thuê cho các hộ ở xã Vị Tân, mà còn sang các tỉnh như Sóc Trăng, Bạc Liêu, Kiên Giang… mỗi năm có thể gặt thuê khoảng 1.500 công đất. “Có máy thì mình phải chịu khó đi nhiều nơi để tìm mối nên nhiều khi tôi đi mười bữa, nửa tháng mới về nhà một lần. 15 công lúa ở nhà vợ tôi trông coi, nhưng khi có bệnh thì tôi phải về phun thuốc. Ngoài ra, gia đình tôi vẫn duy trì nuôi lợn thịt, để tăng thêm thu nhập”, ông Bình bộc bạch.
Theo ông Bình, việc phát triển kinh tế gia đình, vượt qua khó khăn thì có nhiều cách, nhưng chủ yếu là mình phải có sự cố gắng và kiên trì. Đến nay, ông đã có 15 công đất, hai máy gặt đập liên hợp, ngoài ra, hàng năm còn nuôi trên 100 con lợn thịt... trừ chi phí, lãi trên 300 triệu đồng mỗi năm.
Ông Nguyễn Văn Lẹ - cán bộ xóa đói, giảm nghèo xã Vị Tân, nhận xét: “Ông Danh Bình là một trong những hộ Khmer trên địa bàn xã chịu thương, chịu khó, dám nghĩ, dám làm trong sản xuất. Cách làm giàu của ông rất đáng để nhiều người dân trong xã học hỏi, làm theo. Thời gian tới, chúng tôi sẽ nhân rộng các mô hình, cách thức làm ăn hay, hiệu quả, để tỷ lệ hộ nghèo trên địa bàn xã giảm dần, đời sống người dân phát triển”.

Donald Trump và thất bại cùng với công ty đa cấp

Chiến dịch tranh cử tổng thống của tỷ phú Donald Trump bắt nguồn từ ý tưởng cho rằng, tất cả người dân Mỹ sẽ trở nên giàu có dưới sự lãnh đạo của ông.

Trump Network - một mô hình kinh doanh đa cấp điển hình - cũng chính là minh họa chân thực nhất cho sự hứa quá nhiều mà chẳng thực hiện được mấy của ông Trump.

Với các công ty con, như Trump Mortgage hay Trump University, ông đều hứa hẹn rằng công việc kinh doanh sẽ sinh lời lớn.

Tuy nhiên, Trump Network cũng chính là minh họa chân thực nhất cho việc tỷ phú hứa hẹn quá đà. Cuối năm 2009, Trump mua Ideal Health - một công ty chuyên phân phối vitamin tổng hợp, thuốc giảm cân và nước tăng lực - biến nó thành Trump Network.
Mọi người đều bị thuyết phục rằng, ông Trump rất tích cực tham gia vào công ty. Nhưng thực tế, tỷ phú chỉ cho mượn tên tuổi của mình và thỉnh thoảng đứng ra phát biểu động viên.
donald-trump-va-that-bai-voi-cong-ty-da-cap
Sự nghiệp của Donald Trump không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Ảnh: AP
Trump Network hoạt động như sau: nhân viên bán hàng ban đầu sẽ mua các sản phẩm của công ty để đi rao bán. Sau đó họ sẽ được trả thù lao dựa trên lợi nhuận bán sản phẩm và lượng người mà họ lôi kéo tham gia vào công ty.
Những người bán hàng cho Trump Network chấp nhận mọi rủi ro để đầu tư hàng nghìn USD vào sản phẩm. Họ chỉ có thể lấy lại số tiền đó bằng cách lôi kéo thêm nhiều người khác tham gia vào công ty. Rất ít người là có thể hoàn vốn thông qua việc tổ chức các buổi hội thảo về khả năng lãnh đạo hay công cụ tiếp thị và quảng cáo.
Nói cách khác, Trump Network bị đánh giá là hoạt động như một mô hình kim tự tháp và kiếm tiền bằng cách vắt kiệt sức lao động của đội ngũ bán hàng. Và cuối cùng, khi chính cách này cũng không mang lại hiệu quả, ban lãnh đạo Trump Network đệ đơn xin phá sản và bán công ty vài năm sau đó.
Những bài báo gần đây nói về Trump Network đều liên hệ trở lại với vụ kiện của Ideal Health vào năm 2002 - 7 năm trước khi ông Trump mua lại công ty này. Nhiều năm liền, những người tham gia vào kế hoạch kinh doanh của Ideal Health kiện rằng, họ bị ép phải chi trước hàng nghìn USD để mua hàng, đồng thời cáo buộc công ty xuyên tạc về các sản phẩm và khả năng hoàn vốn của người tham gia. Một trong nhiều cáo buộc viết: "Họ lợi dụng hy vọng và mơ ước của mọi người để rút cạn ví tiền của chúng tôi".
Sản phẩm chính của Trump Network là một loại vitamin tổng hợp. Các chuyên gia y tế cho rằng, loại vitamin này không hề có tác dụng bồi bổ cơ thể trong khi người dùng vẫn phải chi hàng trăm USD mỗi tháng.
Dù vậy, Ủy ban Thương mại Liên bang Mỹ (FTC) vẫn không ban lệnh phong tỏa hoạt động kinh doanh của Ideal Health. Cuối năm 2011, hợp đồng nhượng quyền của Trump với công ty này kết thúc. Và đầu năm 2012, nó được bán cho một công ty khác có tên Bioceutica, Washington Post cho biết.
Còn đối với Donald Trump, thất bại với Trump Network chỉ bổ sung vào bộ sưu tập tai tiếng vốn đã rất nhiều của tỷ phú này mà thôi.

Trang trại thỏ mang về tiền tỷ cho mỗi năm

Lớn lên ở nông thôn, nên Nguyễn Văn Dũng (thôn Châu Sơn, xã Lạc Xuân, huyện Đơn Dương) sinh năm 1976 đã lấy vợ khi mới bước qua tuổi 23. 

Bế tắc vì trồng rau không gặp thời, Nguyễn Văn Dũng (Đơn Dương, Lâm Đồng) chuyển sang nuôi thỏ và hiện sở hữu trang trại 4.500 con, cho doanh thu hàng tỷ đồng mỗi năm

Lập gia đình sớm rồi có con, cuộc sống hai vợ chồng Dũng khá khó khăn dù đã được bố mẹ cắt đất cho làm riêng. Nguyên nhân là công việc trồng rau mang lại kết quả rất bấp bênh.

Không cam chịu, vợ chồng Dũng xoay qua làm vệ tinh tiêu thụ rau nhưng cũng không ổn vì luôn bị thâm vốn. Năm 2005 trong lúc túng quẫn, Dũng bàn với vợ  mua 30 con thỏ giống để nhân đàn, tìm hướng làm ăn mới. Theo Dũng, thỏ sinh sản rất nhanh, mỗi năm một thỏ mẹ đẻ 5-6 lứa, mỗi lứa trừ hao hụt cũng còn trung bình 8 thỏ con, mà chuồng trại lại đơn giản.
Vì không có vốn, Dũng chặt cây quanh vườn làm nhà nuôi thỏ. Ban đầu mái trại là những tấm bạt mua theo mét, theo khổ giá rất rẻ. Để làm mát chuồng và che mưa nắng, Dũng phủ mái thêm một lớp rơm và trồng cây dây leo. Vừa làm vừa học, Dũng tranh thủ lên Đà Lạt vào các nhà sách tìm mua những cuốn sách mới về chăn nuôi, đặc biệt là thỏ để thu nhập kiến thức và thêm kinh nghiệm đã rút ra từ thực tế.
Năm 2007 khi đàn đã lên tới 1.000 con thì Dũng gặp sự cố vì thỏ bị bệnh xuất huyết truyền nhiễm rồi chết hết. Trắng tay, nhưng vì còn chuồng nên Dũng không nản chí. Lúc đó nhờ có em trai đang học Trung cấp nông nghiệp, chuyên ngành thú y ở Bảo Lộc nên Dũng tham khảo kiến thức từ cậu em và tiếp tục gây lại đàn thỏ.
Không phủ nhận kiến thức chuyên ngành, nhưng Dũng vẫn khẳng định thành công như hôm nay là nhờ kết hợp kiến thức sách vở và thực tế chăn nuôi vì có một vài bác sĩ thú y và bạn cùng học với em trai Dũng thấy anh làm được cũng phát triển đàn nhưng tỷ lệ thành công thấp.
trang-trai-tho-mang-ve-tien-ty-moi-nam
Nguyễn Văn Dũng đang sở hữu trang trại thỏ 4.500 con.
Chị Nguyệt vợ Dũng cho biết, nuôi thỏ chơi thì dễ, nhưng nuôi kinh tế thì rất khó. Khi gầy dựng lại đàn thỏ được 1.000 con, hằng ngày sản lượng thỏ thịt bán không hết nên sau khi tính toán, dù không phải là đầu bếp, Nguyệt vẫn mạnh dạn mở quán bán thịt thỏ với dăm bảy món tại địa phương. Khách hàng chuộng nhất là 2 món cà ri thỏ và thỏ rôti. Mở quán được 2 năm và tìm được đầu ra tốt, hai vợ chồng quyết định nghỉ bán quán để tập trung nuôi thỏ thương phẩm.
Từ 3 năm nay, gia đình Dũng luôn duy trì đàn thỏ ở mức 4.000-4.500 con trên diện tích trại 700m2. Ngoài 2 vợ chồng trực tiếp chăm sóc, Dũng còn thuê thêm 2 lao động làm thường xuyên. Thức ăn cho thỏ ngoài cám gạo dùng ăn dặm thì vợ chồng Dũng dành ra một ha đất để trồng cỏ nuôi thỏ. Dũng cho biết đàn thỏ của anh mỗi ngày tiêu thụ một tấn cỏ tươi. Mùa nắng cỏ được trồng kín trên diện tích một ha, còn 6 tháng mùa mưa cỏ phát triển rất nhanh nên chỉ trồng 7.000m2, 3.000 m2 còn lại canh tác các loại rau thương phẩm.
Nuôi thỏ khâu quan trọng nhất là vệ sinh chuồng trại và giữ ấm cho đàn. Trung bình hàng ngày phải xịt rửa nền chuồng 2 lần. Trại thỏ của Dũng ngoài cung cấp thỏ thịt còn được nhiều người tìm tới mua thỏ giống về nuôi với giá 140.000 đồng một kg. Thỏ thịt được các nhà hàng quán ăn đặt mua, trung bình mỗi ngày trại xuất chuồng 15 thỏ thịt, với số lượng 35-37kg, lúc cao điểm có ngày xuất với số lượng cả trăm con.
Thỏ nuôi được 4,5 tháng đạt trọng lượng từ 2,3 đến 2,5kg mỗi con là Dũng xuất chuồng. Thịt thỏ sau khi giết mổ, anh giao cho khách với giá 130.000 đồng một kg, trung bình một con thỏ sau khi giết mổ thu được 230.000 đồng.
Dự định sắp tới của Dũng là sẽ phát triển gấp đôi đàn thỏ, đăng ký thương hiệu trại và đầu tư nuôi theo tiêu chuẩn Gap. Thị trường tiêu thụ được Dũng nhắm tới là các siêu thị và TP HCM. Anh tiết lộ từ 3 năm nay kinh tế gia đình khấm khá là nhờ đàn thỏ này, tuy có làm thêm rau nhưng giá cả bấp bênh, riêng đàn thỏ sau khi trừ mọi chi phí mỗi tháng lãi từ 50 đến 60 triệu đồng.